-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 17:39 bởi Kiều Trọng Tú
Con người ta ai cũng phải lớn lên, phải trưởng thành hơn ngày hôm qua phải không anh? Ừ thì chúng ta đã không còn trẻ con nữa. Mỗi người một cuộc đời, hạnh phúc hay bất hạnh đều không ai có thể gánh vác, sẻ chia.
Em kể anh nghe về những giấc mơ không đầu không cuối. Tỉnh dậy chẳng nhớ gì ngoài những chi tiết rời rạc và rồi tự em tạo ra câu chuyện với những chi tiết ấy. Em kể anh nghe về những mơ mộng viễn vông, khiến người ta đôi khi buồn cười rồi bảo rằng “Hâm!”, còn anh thì bảo là “Trẻ con”.
Em mơ…
Giá có thể là sóng để có thể mặc sức thét gào.
Giá mà có thể là mây phiêu lãng cùng gió.
Giá mà có thể là hoa, dù chỉ một lần, khoe sắc rồi… thôi.
Nhiều người bảo có “điên” mới muốn làm kiếp phù dung sớm nở tối tàn, có ai hiểu khoảnh khắc nở bừng từ nụ thành hoa ấy là phút giây thật nhiệm màu và thời gian khoe sắc ngắn ngủi ấy mới là lúc nó cảm thấy có ích nhất cho đời. Đời con người ta có bao nhiêu khoảnh khắc được trân trọng và khắc sâu như thế! Em luôn trân trọng những phút giây như thế, dẫu rằng đôi khi nó làm em nức nở… đau.
Là khoảnh khắc khi trong lòng bất chợt sống dậy những nao nức trẻ thơ, thèm que kem mát lạnh, thèm được nũng nịu như con nít lên 3 vòi kẹo thơm…
Là khoảnh khắc ánh mắt em giao cùng một ánh mắt khác, ánh mắt dịu dàng và lắng sâu ấy cứ theo em suốt những chặng đường khó khăn, mỗi lần nhớ đến lại thấy lòng lan tỏa bình yên và ấm áp…
Là khoảnh khắc khi em nhận được tin môt người anh em yêu quý đã bất ngờ đi xa, đến một nơi mà người ta gọi là Thiên đường, không biết nơi đó anh có hạnh phúc như người ta nói hay không nhưng điều đó làm em đau đớn và xót xa, nước mắt chẳng còn có ý nghĩa gì cho 2 từ “ly biệt”.
Là khoảnh khắc em cảm thấy mình chông chênh như đứng trên bờ vực, nửa như muốn quay về, nửa như muốn nhảy ào xuống hố sâu thăm thẳm kia, thấy mệt nhoài với cuộc đời, thấy bộn bề gập ghềnh trắc trở, thấy lòng mình như vầng trăng khuyết, lạc lõng và bơ vơ…Vậy mà vẫn phải sống, phải cười, phải phấn đấu… “Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ… “. Thôi thì cứ sống tốt cho ngày hôm nay, trân trọng những yêu thương mà đời ban tặng, để thấy rằng “Cuộc đời vẫn đẹp sao…”
Em kể anh nghe về truyền thuyết một loài chim không có chân. Nó cứ bay mãi bay mãi, không ngừng nghỉ. Nó có thể ngủ trong khi bay, ngủ trong gió. Loài chim đó chỉ dừng chân một lần duy nhất trong đời. Đó là khi nó chết…Có rất nhiều người muốn sống như loài chim đó, hoạt động liên tục và chỉ ngừng nghỉ một lần. Nhưng em thì khác. Mọi tuyến đường đều có đèn đỏ. Em muốn đi chậm rãi, nghỉ thảnh thơi, nhìn lại phía sau một tí, nhìn mọi thứ bên cạnh một lúc rồi mới nhấn ga đi tiếp. Để cảm nhận xung quanh, để không hối tiếc về những thứ tươi đẹp mình lỡ bỏ qua, để biết đâu thoáng gặp “ai đó” tình cờ trên đường, để nhớ để thương…
Anh hay bảo thỉnh thoảng em hay triết lý cuộc đời như đi qua hết những đắng cay, có lúc lại nông nổi dại khờ như đứa con gái mới lớn, đôi khi lại ngây ngô như con nít lên ba. Ừ vậy, biết đâu như thế lại hay. Có ai muốn làm trẻ con mãi, cũng có ai mong mình mau già, càng không ai có thế níu giữ hoài tuổi thanh xuân. Anh hỏi em đang vui hay buồn. Em cười không đáp. vì em nghĩ rằng anh đã biết em đang vui hay đang buồn trong rất nhiều chuyện đã xẩy ra được sắp đặt và gán ghép cho em như là 1 tội pham . Em đã không thanh minh cũng không giải thích , vì em nghĩ rằng Trong từng giai đoạn thành bại của một đời người, vui buồn, đau khổ, hạnh phúc có thể sắp xếp được không anh?
Lúc có lúc không. Đọc truyện em toàn thấy “xứ sở nỗi buồn”, “thành phố của những người cô đơn”, “đẹp nhưng buồn” hay đại loại là thế. Buồn quá anh à. Vậy có nên yêu không anh nhỉ?Anh chỉ cười động viên và nói em hãy cố gắng đừng lùi bước trước tất cả sóng gió của cuộc đời
Em vẫn nhớ có rất nhiều lời động viên của bạn bè , có những người em chưa từng quen biết cũng pm qua nick em với 1 câu em nghĩ mãi mà không hiểu
" Anh biết em đang buồn lắm vì những chuyện đã xẩy ra , nhưng anh tặng cho em 1 câu này em hãy giữ lấy làm hành trang cho mình nhé " Đàn chó cứ sủa còn người cứ bước về phía trước , con người đừng lùi hoặc dừng lại chó sẽ cắn người đấy " Em đã hỏi anh câu đó anh cũng chỉ cười và nói đúng đó em à
Ở bên anh, em được khóc, được cười và được… là chính mình
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục