-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Sáng nay em lại lướt ngang mặt anh, anh chạnh lòng em có biết không? Với chiếc Attila Elizabeth màu trắng khi xưa song hành bên anh, em vẫn thế, vẫn nét nghiêm trang khi ra đường. Không bao giờ em mang khẩu trang như bao cô gái khác. Cát bụi trên đường đời không đáng để che đi khuôn mặt dễ thương ấy phải không em?
Lang thang cả ngày trốn chạy một thực tế phũ phàng: Ta đã mất nhau! Chạy mãi, chạy mãi vẫn không sao thoát khỏi dấu ấn thuở nào còn vương vãi khắp mọi nơi. Phải chăng thành phố Cần Thơ này quá nhỏ hẹp để có thể gói gém bao ký ức ngọt ngào ngày ấy?
Nửa năm qua anh cố gắng tìm lại cảm giác bình yên của đời mình khi em chưa đến. Cố chôn vùi những mảnh vụn còn sót lại của cuộc tình vào tận sâu thẳm trong trái tim anh. Nhưng càng cố gắng, bao nhiêu kỷ niệm cứ cuồn cuộn quay về. Tất cả, tất cả còn vẹn nguyên, vẫn sống động như mới ngày hôm qua. Có lúc anh lại mềm lòng, phải cắn môi đến tê buốt, phải ngước mặt lên nhìn trời để từng dòng cay đắng dốc ngược vào tim. Em nào biết!
Tối nay anh không thể nào chợp mắt được, đầu óc miên man mãi về hành động của em khi sáng. Em như không hề thấy anh, mà sao xe em bỗng lướt nhanh hơn? Có vẻ như em muốn chạy thật nhanh để thoát khỏi ánh mắt luyến tiếc của anh. Anh đã làm gì sai khi cuộc tình đổ vỡ? Tiếc nối một ký ức đẹp lại là cái lỗi sao em?
Vâng! Có lẽ anh đã quá ích kỷ sau khi chia tay em. Dù rất tôn trọng em, anh cũng không thể dối lòng, không đủ cao thượng như người ta để có thể chúc em hạnh phúc với bất cứ ai. Anh không thể mỉm cười, dù đó là nụ cười gượng khi em sánh bước cùng người khác.
Anh tin rằng, anh sẽ hạnh phúc với tương lai của riêng mình... (Ảnh minh họa)
Nhưng, có phải anh đã sai khi không thể cùng em quay về tình bạn? Khi tim anh vẫn hướng về em, vẫn dõi theo bước đường em đi, vẫn lo lắng những đêm mưa ướt áo em về?... Anh nâng niu từng kỷ niệm của cuộc tình. Anh ghi chép lại tất cả những hạnh phúc lẫn đau buồn của một thời ta đã bên nhau. Để mai sau, biết đâu anh không còn đủ trí nhớ, những trang ký ức ấy sẽ giúp anh sống mãi với một mối tình thơ. Mong em hiểu cho, anh làm tất cả chỉ với một lý do duy nhất: Anh quá yêu em!
…Đêm dần khuya, mọi vật đã chìm sâu vào giấc nồng. Riêng anh, lòng cứ trăn trở, mắt đao đáo hướng về chiếc điện thoại. Sáu tháng rồi đêm nào cũng thế, vẫn mỏi mòn chờ đợi một tin nhắn vẻn vẹn chỉ với hai từ: “Hôn anh!” - nụ hôn bất chợt của những khuya thuở nào. Ngày xưa em gọi đó là hôn lén, và em rất thích hôn lén anh. Nụ hôn tuyệt vời ấy luôn làm anh bất ngờ và ngất ngây hạnh phúc. Giờ đây, sự trông chờ ấy chỉ còn là vô vọng!
Ngày mai trời lại sáng, em và anh vẫn sẽ đi theo hai hướng. Chúc em vững bước trên con đường mà em đã chọn. Còn anh, anh sẽ vào tương lai bằng chính lối nhỏ gập ghềnh thuở nào hai ta từng sánh bước. Từ đây anh sẽ không cố quên đi ký ức ngọt ngào của một thời xa vắng bởi đơn giản, đó là điều không thể. Và anh tin rằng, anh sẽ hạnh phúc với tương lai của riêng mình.
Mãi mãi với lối nhỏ thân thương ấy, em à!
HCĐ - Cần Thơ
Chuyên mục