-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 21:59 bởi Kiều Trọng Tú
Một ngày với hai niềm vui, buồn lớn đến cùng lúc. Thật là một ngày rất đặc biệt trong đời của mỗi con người.
Chiều nay, khi hay tin bài viết của tôi được đăng lên một tờ báo thuộc hàng danh giá trong làng chứng khoán, tôi vui mừng lắm. Vui một phần vì bài viết của mình cuối cùng rồi cũng được người ta đưa lên mặt báo. Nhưng vui hơn là tôi đã làm được điều gì đó cho em.
Từ khi yêu em, tôi luôn tự hỏi, tôi sẽ làm gì để san sẻ bớt gánh nặng công việc trên đôi vai bé nhỏ của em, trong khi ngành nghề của em hoàn toàn xa lạ với tôi. Dẫu biết rất khó khăn, nhưng tôi luôn hun đúc niềm tin vào chính mình. Tôi đã thầm hứa, tôi sẽ làm tất cả vì em, vì người tôi yêu quý nhất trên đời này. Và tôi viết, tôi viết hoàn toàn sự thật về em. Tôi không quá ca ngợi em, lại thêm văn chương tôi cũng không bóng bẩy để có thể nâng cao hình ảnh của em, nhưng cũng đủ để mọi người hiểu những cống hiến của em trong công việc.
Tôi thường kể cho em nghe chuyện ngày xưa tôi học văn, giáo viên văn thường la rầy tôi vì không đủ từ ngữ để diễn tả ý. Thực ra đến bây giờ vẫn vậy, tôi viết lách rất dỡ. Tuy nhiên, mỗi khi gần em, một cảm giác gì đó rất khó tả cứ trào dâng trong tôi. Em là nguồn cảm hứng vô bờ bến để tôi viết. Và một trong những thứ tôi viết đã được người ta đăng báo. Cám ơn em - nguồn ngẫu hứng của đời tôi.
Hôm nay, nếu mai mắn tôi đã có thể trao món quà này cho em một cách hết sức ý nghĩa, chúng ta sẽ có được một ngày lãng mạn nữa phải không em? Nhưng sự thật trớ trêu luôn gieo rắc lên cuộc đời tôi. Niềm vui vừa có được cũng chỉ như một cơn gió thoảng qua giữa trưa hè oi ả. Nó quá nhỏ nhoi để xoa dịu nóng bức trong lòng người.
Mới hôm qua thôi tôi và em còn quấn quít bên nhau. Hạnh phúc! Ta hạnh phúc thật sự với những nụ hôn nồng nàn, hoang dại trao nhau. Vị ngọt đôi môi em còn lắng đọng mãi trên bờ môi tôi...
Thế mà giờ này, giờ này có lẽ em đang rất vui vẻ với người ta sau hàng tháng trời xa cách. Còn tôi, tim tôi như vỡ vụn từng mảnh khi nghĩ đến cảnh em đang trong vòng tay người. Ghen? Đúng tôi đang ghen với người ta, em à!
Đôi khi tôi tự hỏi, mình là người đến sau, mình có quá đáng không khi phá hoại hạnh phúc của em và người ta? Và cũng đã có lúc tôi và em thống nhất sẽ xa nhau để không xảy ra sai phạm gì đáng tiếc ảnh hưởng đến hạnh phúc của em. Tuy nhiên, tôi không thể thực hiện được điều này. Vì em chưa kết hôn với người ta, vì tôi không thể xa em, vì tôi không muốn mất em... Dù đến với em mới chỉ một thời gian ngắn, nhưng tôi và em đã rất hiểu nhau, gắn bó với nhau. Em không nói, nhưng tôi cũng thừa biết, em cũng cần có tôi trong đời. Hai ta cần có nhau phải không em?
Tim tôi đau buốt, đầu óc rối bời. Tôi sẽ làm gì đây trước tình cảnh này? Tôi không biết! Tôi chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh để em lại về với tôi. Để tôi lại được gần gủi nửa kia của đời mình.
Về với anh em nhé!
HCĐ - Cần Thơ
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục
