• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Một lần gọi tên em
Đăng lúc 17:43 bởi Kiều Trọng Tú
Em yêu! Xin cho anh được một lần gọi tên em trong tha thiết. Chỉ một lần thôi.

Đêm miền Tây thật buồn, trăng mờ và khuyết quá, anh bước lang thang như kẻ mộng du. Chưa bao giờ anh thấy mình trống trải và lẻ loi đến thế! Bóng tối đan xen với tán lá. Tiếng lá xào xạc trong gió, tiếng côn trùng rả rích trong cỏ cây, hương hoa thoang thoảng man mác. Sự dịu ngọt của bầu không khí nơi làng quê Miệt Thứ thật dễ chịu thấm dần vào hồn anh, tưởng như tất cả những ngỏ ngách sâu kín nhất cũng trỗi dậy và đắm mình trong nỗi u buồn.
Em  yêu! Xin cho anh được một lần gọi tên em trong tha thiết. Chỉ một lần thôi. Em bất chợt đem đến cho anh một tình yêu cháy bỏng. Ngày đó mình đón nhận tình yêu của nhau như một cơn gió thật ngọt ngào. Ngày đó đã đi sâu vào tiềm thức của anh, để rồi những ngày sau đó cho đến cả bây giờ anh đã mang một nỗi đau khắc khoải.
Ôi! Tại sao anh vẫn còn gìn giữ tất cả những kỷ niệm của ngày qua, mà chẳng biết em còn nhớ hay em đã quên? Còn anh càng cố quên thì càng nhớ, cố dằn lòng mình thì càng thấy nó trỗi lên mạnh mẽ. Nhớ không em kỷ niệm của những ngày đầu mình quen nhau, yêu nhau và những tháng ngày ta thật hạnh phúc bên nhau ngắn ngủi quá. Phải chăng tình yêu là một lần ghé thăm?
 Tình yêu ơi sao mãi cứ để cho anh buồn đau đến thế! Em ơi giờ đây muốn gọi tên em hàng ngàn lần, nhưng anh cứ mãi lặn ngụp trong cô đơn và bất cứ nơi đâu cũng thấy hình ảnh của em hiện lên. Nếu anh có thể thả hồn mình bơ vơ, lạc lõng theo em... Anh thèm được lênh đênh phiêu bạt mà không được. Anh là con người của đam mê, cuồng nhiệt, của u uất, day dút, của chán nản và tuyệt vọng. Anh quằn quại, vật vã trong mọi trang thái. Anh bất cần mọi thứ, anh muốn kết thúc một cách êm đềm trong giấc ngủ thiên thu. Có lẽ trong sâu thẳm trái tim, em cũng yêu anh, ý nghĩ này thoáng qua trong đầu cũng làm anh bớt buồn đôi chút. Nhưng anh và em lại chơi trò ú tìm và đang chơi thì em bỏ cuộc, còn anh cứ trốn mãi đợi em tới tìm, nhưng nào em có đến. Anh và em như là hai cực của trái đất mãi mãi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa chăng? Nghĩ đến đây anh bật khóc, trong nước mắt hình ảnh của em chợt vụn vỡ.
Anh biết mình cũng chẳng thể làm gì để lấy lại được tình yêu đã mất. Anh cũng không thể tự an ủi mình bằng cách đổ tại số phận, tại siêu nhiên. Anh ôm nỗi xót xa, nó hành hạ anh từng đêm thức trắng. Anh yêu em, mãi mãi yêu em, anh chỉ thầm... thầm trách:
Sao ta lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn!
 minhmo530@yahoo.com.vn

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN