• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Anh mong được gặp em
Đăng lúc 17:31 bởi Kiều Trọng Tú
Anh mong rằng ở nơi nào đó, em sẽ đọc được những dòng này và nhận ra anh.

Em thân mến! Kể từ ngày gặp em đến nay cũng đã gần 7 năm trời. Tháng năm trôi qua mà anh vẫn không quên được hình bóng em. Mái tóc em, khuôn mặt em, đôi môi em, đôi mắt em thường xuyên hiện trong tâm trí anh, không biết từ bao giờ đã ăn sâu vào trong tiềm thức khiến anh không thể nào xóa nhòa được. Nay anh viết thư gửi đến em giữa dòng electron xuôi ngược, giữa nhân thế rộng lớn... hi vọng những dòng anh viết sẽ cập bến bờ khiến em đọc được và nhận ra!
Ngày gặp em 28/7/2007, ngày đó anh mới có 16 tuổi, em cũng trạc tuổi anh. Bây giờ anh đã 23 tuổi rồi, mới ra trường vài tháng, trong lòng vẫn còn bao bộn bề lo toan về sự nghiệp. Đôi khi anh vẫn mơ có một ngày mình gặp lại nhau, anh sẽ chạy đến và ôm em thật chặt, nói với em rằng: “Anh đã rất nhớ em”. Và mình sẽ yêu nhau thật là say đắm, sống chọn đời hạnh phúc đến đầu bạc răng long. Nhưng em ơi sao chỉ là khát vọng, bóng hình em sao vẫn chỉ là phù du để nỗi nhớ này khắc khoải bao năm. Vì cái chi? Hay tại vì em rất đẹp đã làm anh mê muội. Không anh đã 23 tuổi rồi, và em đã đến tuổi lấy chồng. Anh không thể nào ngồi nằm mơ giữa ban ngày được nữa.
Cuộc đời cũng trôi đi nhanh lắm, dẫu biết rằng hãy sống hết mình cho hiện tại, chớ hoài lưu luyến quá khứ, mơ mộng tới tương lai, nhưng anh không làm được. Và cuộc sống còn bao việc phải làm. Đôi khi tự hỏi, nếu hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời thì mình sẽ làm gì? Chẳng có gì cao xa cả, anh chỉ muốn về nhà quây quần bên gia đình, được chơi bóng với em trai, và... anh lại nghĩ tới em. Nhiều lúc anh định làm Vlog tung lên youtobe, để đăng đàn tìm em, nhưng vẫn chưa làm được. Có những đôi yêu nhau, có những đôi lấy nhau, thấy vậy còn anh thì vẫn mơ về một bóng hình xa lạ.

Cuộc đời thật nhỏ bé, có những người bạn anh tại nạn mất sớm, lúc ấy mới thấy nhân sinh đầy biến động, một ngày nào đó chợt nhận ra rằng kiếp nhân sinh cũng chỉ là hư không. Anh rất nhớ em và phải tìm ra em, hoặc được yêu em và cưới em làm vợ, hoặc thấy em đang vui vẻ với người yêu, hay chồng con đủ cả rồi thì anh cũng không còn lý do gì nữa, anh sẽ gặp em xong, rồi đi về quên hẳn em đi!
Nhớ không em đó một ngày đẹp trời mùa hạ hoa nở tưng bừng mây khói, năm đó anh học hết lớp 10, cuối hè lớp tổ chức đi chơi ở khu du lịch Ao Vua, Ba Vì, Hà Tây. Đi suốt mấy tiếng đồng hồ cũng tới nơi, mọi người đi chơi, đến trưa ngồi nghỉ bên bàn ghế đá ăn bánh mì, xôi với cả giò. Lúc ấy cạnh bên bờ suối dưới bóng cây râm mát, trên bàn ghế đá, anh chợt thấy em sao thật đẹp. Em mặc chiếc áo màu xanh lá cây ngắn tay, tóc em dài buộc đằng sau bay theo gió, anh nhìn tóc em sao mà thật đẹp, lông mày em đen, mắt em cực đẹp, môi em rất đỏ, da em rất trắng, đẹp không tì vết. Anh chợt tự hỏi lòng mình: “Giá mà mình có cô người yêu như thế”. Em ngồi cùng các bạn nữ khác cách anh vài mét. Anh thì ngồi đó, mặc áo trắng học sinh, đội mũ phớt trắng, tay có cầm một cây sáo nhôm, vừa mua xong, không biết thổi nên anh ngồi nghịch. Thế rồi tình cờ anh nhìn em, em nhìn anh, mình nhìn nhau, anh say đắm, em nhìn anh không chớp mắt. Em đang ăn cái gì đó cùng bạn bè. Lúc ấy anh nghĩ mình sắp về rồi, phải làm gì, hay để lại lời chào gì. Nhưng vừa quay đi chốc lát, quay lại đã chẳng thấy em đâu, còn mỗi một cô bạn của em ngồi đó. Rồi anh đi về. Ngồi trên xe bỗng giật mình, vì nỡ mất tấm chân tình. Năm tháng qua đi, anh vẫn mơ, anh vẫn nhớ mong có ngày được gặp lại em nhưng mãi vẫn không thấy đâu. Anh nhiều lần muốn tìm em rồi, nhưng cũng bó tay, dạo trước cũng có viết một bài đăng lên các trang mạng xã hội nhưng không có kết quả.
Anh mong rằng, ở nơi nào đó, em sẽ đọc được những dòng này và nhận ra rằng đây là anh viết cho em. Mong em hãy nhớ đừng quên. Dù em đã có người yêu, hay chồng con thì hãy cứ liên lạc với anh, gặp em là anh vui lắm, anh sẽ được gặp em lần thứ hai và cũng là lần cuối rồi chúc em hạnh phúc và quên em đi!
Những dòng anh viết không thể nào lột tả được nỗi nhớ em, những cảm xúc trong lòng. Chỉ biết nói rằng anh rất nhớ em! Mong gặp được em.
 Hoanglifemaster@gmail.com

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN