-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 16:59 bởi Kiều Trọng Tú
Hà Nội ngày đầu tháng 6 nắng nóng, những cơn mưa bất chợt đến kèm theo gió lốc xoáy thổi tung cát bụi trên những con đường ngày thường đã rất đông đúc nay thêm cả náo loạn inh ỏi bởi tiếng còi xe. Trên tầng 3 ở một con ngõ nhỏ yên tĩnh, Hoàng Hiệp đang ngồi viết những đoạn mã chương trình quan trọng nhất để khởi nghiệp mở công ty của riêng mình. Anh là dân IT học ở Bách Khoa, người rất đam mê công nghệ và thích những ý tưởng sáng tạo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lúc trời đổ mưa và một nỗi nhớ chợt ập đến trong đầu anh. Anh nhớ tới Lệ Hằng, người con gái ở Phú Thọ - Việt Trì cùng quê học ở Ngoại Thương và thua Hoàng Hiệp mấy khoá ở trường chuyên Hùng Vương. Anh bây giờ chỉ muốn phi xe máy tới nơi lần đầu tiên hai người đã gặp nhau để tìm lại cho mình một sự yên bình trong tâm trí. Lúc đó anh thấy Lệ Hằng trông thật đoan trang và dịu dàng kèm theo một nụ cười thật tinh khôi hồn nhiên của tuổi đôi mươi. Anh biết nàng đi xe máy phóng cũng rất nhanh như thể không muốn chàng trai nào có thể đuổi kịp nàng vậy. Quay lại 7 năm về trước, Lệ Hằng học chuyên Văn còn anh học lớp chuyên Toán. Hai người quen nhau thật tình cờ qua một người bạn cùng lớp học thêm. Vì con gái học lớp Văn sẽ học ở khu nhà E còn con trai học lớp Toán sẽ học ở khu nhà A. Hai dãy nhà đối diện nhau và cách nhau bởi chiều dài của hai sân bóng rổ và dọc theo những cây phượng hoa đỏ rực rỡ, những cây bàng che mát đầy bóng râm cho học sinh tránh nắng mùa hè. Một hôm, trong lúc giờ ra chơi người bạn cùng lớp Hoàng Hiệp nói: - Này, cậu có muốn làm quen với một bạn con gái lớp Văn không? - Tớ không thích, con gái lớp Văn kiêu, đỏng đảnh hay giận dỗi trẻ con lắm. Tớ thích làm quen với con gái hiền lành học lớp Sử hơn. Hoàng Hiệp đáp lời. - Tin tớ đi bạn này sẽ cho cậu rất nhiều ngạc nhiên thậm chí dạy cậu biết thế nào là yêu ý chứ - Bạn cùng lớp trêu đùa. Và rồi hai người vội vàng cho nhau số điện thoại của người con gái đó thì thầy giáo bắt đầu vào lớp. Tối hôm đó anh về nhà vứt cặp sách lên bàn và nằm bẹp lên giường sau một ngày học căng thẳng. Anh đang nghĩ sẽ thử gọi cho Lệ Hằng xem là con gái học Văn giọng nói thế nào? Trong cuộc nói chuyện đó Hoàng Hiệp đố Lệ Hằng một câu hỏi khá hóc búa. - Đố cậu biết, triệu chứng nguy hiểm nhất của bệnh tim là gì - Hoàng Hiệp hỏi. - Cậu ngốc thế, là bị nhồi máu cơ tim chứ là gì - Lệ Hằng đáp. - Haha, cậu sai rồi triệu chứng nguy hiểm nhất đó là khi trái tim không ngủ yên, Hoàng Hiệp phản biện lại Tại lúc đó, Lệ Hằng tức lắm vì bị bắt nạt và cúp điện thoại ngay lập tức. Anh chỉ nghe thấy tiếng tút, tút, tút… kéo dài từ bên đầu dây bên kia. Anh ngơ ngác và chợt nhận ra rằng Lệ Hằng thật cá tính và rất thu hút người khác. Thời gian cứ qua đi, anh cũng không quên tặng nàng vào những dịp lễ đặc biệt như một lời cảm ơn cuộc đời này đã cho anh được quen và biết nàng của ngày hôm nay. Anh hiểu ra rằng nếu muốn biết Lệ Hằng đang quan tâm ai thì hãy nhìn vào đôi mắt trong veo và nổi bật của nàng. Và dường như đôi mắt đó như biết nói. Kể ra mà nói nàng có một gu thẩm mỹ khá là được nhất là trong cách ăn mặc và chọn đồ dùng cho mình. Nhiều lúc anh hay trêu nàng rằng - Anh biết thừa, em sẽ chọn loại xe hơi nào nếu được chọn? Hoàng Hiệp hỏi. - Là xe hơi gì đồ hấp?, Lệ Hằng bĩu môi. - Chắc chắn đó là xe Limousine hoặc là Mercedes-Benz hạng sang màu đen cáu cạnh. Bởi vì em sẽ chọn kiểu xe sang trọng và quý phái nhất. Em tinh tế lắm Lệ Hằng ạ. Em có biết điều đó sẽ khiến anh phải cố gắng và nỗ lực rất nhiều thì mới mua nổi không? - Hoàng Hiệp đáp - Ôi sao mà nói đúng thế vậy, Lệ Hằng cười! Anh khá hiểu tâm lý của nàng. Lệ Hằng cũng là người con gái khá là khó tính nên để chiều nàng cũng đòi hỏi khá nhiều công sức để làm nàng vui vẻ. Nàng rất thích tự do và được đi chụp ảnh ở khắp mọi nơi nên vì nàng anh sẽ cùng Lệ Hằng thưởng thức những món ăn ngon, những bức tranh đẹp để hai đứa cùng lấy giấy bút ra ghi xem tại sao nó lại đẹp đến thế. Anh thấy hai đứa kể ra tâm hồn cũng khá hoà hợp cũng do bởi anh là người rất lãng mạn và không hề cứng nhắc trong cách nói chuyện với Lệ Hằng. Anh sẽ để nàng luôn là chính mình và chủ động cho mọi đề tài, khi đó anh sẽ tạo cho mình những khoảng lùi cần thiết để lắng nghe, cảm nhận cái mong muốn của nàng thì sẽ chiều chuộng và quan tâm tới Lệ Hằng nhiều hơn. Tính cách nàng thích mọi thứ phải cân bằng và sống trong yên bình không có nhiều sự giao tranh quyết liệt gì hết. Nhưng anh cần xin Lệ Hằng hãy hiểu cho anh rằng anh cũng biết yêu, cũng biết xếp hàng chờ đợi nếu em không cần tình cảm này của anh thì hãy cho tình yêu anh dành cho em này một cái tát để rồi anh sẽ ra đi tìm người con gái khác vậy. Mà đúng thật, nếu không có gì thay đổi thì cuối năm nay anh sẽ đi Canada theo diện làm việc có kỹ năng. Hiện nay chính sách của Canada khá thông thoáng và cởi mở với người nhập cư đến học và làm việc, biết đâu được nhập quốc tịch để định cư thì anh sẽ chẳng bao giờ trở về Việt Nam làm gì. Cái nơi mà anh đã trao trọn tâm hồn và trái tim này cho Lệ Hằng. Có lẽ anh đã ảo tưởng về những điều tốt đẹp này. Anh không phải là người bắt cá hai tay nhưng ông trời sẽ trả để ai có một cuộc đời suốt ngày phải đau khổ cả. Khi tình cảm anh dành cho Lệ Hằng chỉ còn lại con số zero thì lúc đó anh mới đi tìm hạnh phúc khác. Anh nhiều lúc tự nghĩ, tại sao Lệ Hằng lại quá khắt khe và nghiêm khắc với anh. Nàng luôn cho điểm như thể anh muốn thi lại rất rất nhiều lần. Anh có thể lấp được hết chỗ trống cô đơn của em. Bề ngoài em vui vẻ, lạc quan là thế nhưng anh tin đằng sau đó là một tâm hồn rất nhạy cảm và mong manh. Em có thể dựa giẫm và đặt một niềm tin tưởng ở con người anh mà. Hiểu anh không? Anh thật sự khao khát muốn có một tình yêu đẹp này. Anh chẳng ngu ngốc đến độ không biết trân trọng nó, anh sẽ giữ gìn nó như một báu vật. Bây giờ anh kiếm được $700 một tháng làm phần mềm. Nhưng anh chẳng tiêu đến một đồng xu nào tất cả anh đưa hết cho mẹ. Hạnh phúc thật đơn giản là hai đứa đi uống coffee, đưa em đi chơi chỗ em thích, mua cho em kẹo ngọt để ăn hoặc đưa em đi siêu thị mua sắm nhẹ nhàng... Chỉ vậy thôi mà cũng chẳng được nên lời coi như mẹ anh quá lãi cho vụ này. Thôi cơn mưa đã tạnh dần, anh tắt máy tính và gọi điện hỏi thăm một vài người bạn về công việc. Rồi đi tắm lại tiếp tục viết những đoạn chương trình toàn chữ và số phức tạp.
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục
