-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 18:30 bởi Kiều Trọng Tú
Em nhớ anh và nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm Một buổi sáng mùa Đông, bất chợt thấy ai đó treo dòng trạng thái: “Sài Gòn trở lạnh…”, vậy là suốt cả ngày em cứ suy nghĩ miên man. Em cũng không thể ngờ chỉ một dòng chữ ngắn ngủi ấy thôi lại có thể khiến lòng mình xáo trộn. Em tự cười cho cái suy nghĩ của chính mình: “Hóa ra dù có cứng rắn đến đâu thì em vẫn mang trong mình chút yếu đuối của một người con gái”. Sài Gòn của anh hôm nay trở lạnh, liệu có vì thế mà anh nhớ về Hà Nội và nhớ về em? Có thể mùa Đông Sài Gòn không giống với mùa Đông Hà Nội, nhưng cái se lạnh chờn vờn da thịt ấy liệu có khiến anh nhớ đến vòng tay ấm của người con gái anh đã từng yêu?! Liệu anh có giật mình khi vô tình nhìn thấy chiếc khăn len màu tro ngày xưa trong đống quần áo ấm?! Anh có giống như em lúc này, dừng lại bên một ly cà phê thơm lừng ấm nóng và chợt buồn khi nhận ra mình vẫn cô đơn?! Người ta vẫn bảo cái gì chóng đến thì sẽ chóng đi, liệu em có nên tin đó là lý do khiến anh rời xa em mãi? Trong em đã có rất nhiều câu hỏi vào cái ngày mà anh cất bước ra đi, nhưng cuối cùng em lại chọn cho mình sự im lặng. Im lặng giống hệt như cái cách mà anh chia tay em trong buổi hẹn cuối cùng để chuẩn bị bước đi về một chân trời mới. Em hiểu, có những điều chẳng cần hỏi người ta cũng tự nói, nhưng cũng rất nhiều điều cho dù có hỏi thì cũng không bao giờ chúng ta nhận được câu trả lời Em hiểu chàng trai của em lắm, nếu như đó là những điều anh thực sự muốn chia sẻ thì chẳng cần hỏi anh cũng sẽ tự nói ra. Em không cố gắng tìm hiểu bởi sợ rằng câu hỏi của mình sẽ khiến anh phải cố tìm ra một lý lẽ để che đi sự thật. Khi bị dồn tới bước đường cùng, người ta sẽ nghĩ ra rất nhiều lý do để biện minh cho hành động của mình, mà em thì không bao giờ muốn biết những điều biện minh ấy. Vì thế em đã mím chặt môi, không nói, cũng không khóc để dõi theo những bước chân lặng lẽ của anh. Nơi anh đến chẳng giống như Hà Nội, vậy tại sao anh vẫn mang theo chiếc khăn len màu tro mà mùa Đông năm ấy em đã tỷ mẩn ngồi nắn nót từng mũi kim để đan tặng người yêu? Anh cẩn thận gấp kỷ vật tình yêu xếp vào hành lý, nhưng lại nhẫn tâm bỏ em lại bơ vơ một mình. Anh giống như một cơn gió, cứ chợt gần rồi lại chợt xa và khi đã xa rồi thì biền biệt, vô tình giống như những người dưng chưa hề gặp gỡ. Trang giấy yêu thương còn chưa kịp viết đầy mà đã phải đốt thành tro bụi. Thế mới biết, đôi khi người ta rời xa nhau không phải vì hết yêu mà bởi vì họ buộc phải buông tay. Sớm nay em mở máy tính và chợt nhìn thấy dòng trạng thái của anh vụt sáng. “Sài Gòn trở lạnh”, vậy mà ở cách đó gần hai ngàn cây số, trái tim của một người con gái cũng trở lạnh theo. Em đã làm rất tốt việc ngăn lòng mình khỏi những ký ức về anh, vậy mà hôm nay thì dường như đã vượt qua tầm kiểm soát. Thứ cảm xúc mà bấy lâu nay em cố tình chôn chặt lại có lý do để trào ra. Giống như một con ngốc, em cứ đưa tay lên vuốt ve màn hình máy tính, hy vọng bàn tay nhỏ bé của mình sẽ giúp ai đó ấm hơn trong những ngày ngoài trời đột ngột chuyển mùa. Hà Nội những ngày này lạnh lắm, cái lạnh của thời tiết càng khiến cho trái tim nhỏ bé của em tê cóng hơn. Em xiết chặt chiếc khăn len đang quàng trên cổ, bàn tay mân mê những trang nhật ký, cố gắng để tìm về miền ấm áp năm nào. Em nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, chỉ là chút kiêu hãnh của một người con gái bản lĩnh khiến em cố tình không thừa nhận mà thôi. Có thể em ngốc dại, nhưng anh ạ, nếu còn yêu em thì xin hãy quay về!
Thu Hằng (Hà Nội) vnthutinh.com
Thu Hằng (Hà Nội) vnthutinh.com
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục