• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Cho anh một lần được nói yêu em!
Đăng lúc 00:23 bởi Kiều Trọng Tú
Hằng ngày anh vẫn dõi theo em qua facebook chỉ nhìn thôi, không like, không comment.

Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày chúng ta gặp nhau lần đầu tiên rồi em nhỉ. Ngày đó em là một cô nữ sinh lớp 10 đầy hồn nhiên và ngây thơ trong tà áo trắng, còn anh là một nam sinh nghịch ngợm nhất lớp và vô tình chúng ta ngồi cạnh nhau. Em thật hiền, nhưng càng hiền bao nhiêu thì lại càng hay bị anh chọc ghẹo bấy nhiêu, ngày đó em cứ gọi anh là “Hai” thú vị thật vì anh cũng muốn có một cô em gái. Thế nhưng một năm học trôi qua anh đã yêu em từ lúc nào cũng chẳng biết nữa và cũng chẳng có ai biết nữa ngoài anh. Mọi chuyện có lẽ sẽ thật tốt đẹp với anh nếu như năm học lớp 11 người đó không xuất hiện trong lớp mình em nhỉ, cái người mà em đang yêu ý. Cùng tuổi với nhau nhưng hắn có vẻ rất “từng trải” trong tình yêu nên dễ dàng biết được tình cảm của anh dành cho em như thế nào và đề nghị giúp anh bày tỏ tình cảm với em. Nhưng đó lại là một sai lầm của anh mà đến khi anh nhận ra thì đã quá muộn, em đã nhận lời yêu hắn mất rồi.
Thời gian cứ trôi qua, em vẫn cứ gọi anh là “Hai” và anh vẫn cứ thầm yêu em. Mỗi lúc lớp mình đi chơi có em anh luôn mang cho mình một cái mặt nạ biết cười nhìn em hạnh phúc vui vẻ bên hắn ta và đôi lúc anh thật hạnh phúc vì có cơ hội được chăm sóc em một chút xíu. 3 năm cấp 3 trôi qua thật nhanh và tình yêu của em với hắn cũng tỷ lệ thuận theo thời gian, trong thời gian đó đã có biết bao lần em gọi điện cho anh và khóc mỗi lần như vậy anh đều là người giúp hai người làm lành với nhau. Ngày làm hồ sơ thi đại học có lẽ vì hai người giận nhau nên em làm hồ sơ thi một trường xa tít ngoài Hà Nội (tôi ở Daklak) anh có nói, có khuyên em như thế nào cũng vô ích. Em ra Hà Nội trước khi anh vào Tp.HCM để đi thi đại học, em gọi điện cho anh và lại khóc một phần em mệt khi đi xe nhưng phần quan trọng là hắn ta chẳng chịu gọi điện cho em lấy một lần và anh lại là chiếc cầu nối của hai người thêm lần nữa.
Mọi chuyện đến bây giờ lẽ ra vẫn rất tốt đẹp nếu anh không uống quá nhiều trong ngày họp lớp cấp 3 của chúng ta trong năm nhất, lúc này em đang là một cô sinh viên của trường HUTECH (sau khi làm lành với hắn ta cô ấy đã nộp nv2) còn hắn là sinh viên khoa xây dựng trường Đại Học Văn Lang và anh đang chờ thi lại. Hôm đó gặp lại em anh đã chẳng kiềm chế nổi tình cảm của mình được nữa, ngay tối đó anh gọi điện và cho em biết rằng anh yêu em nhưng không biết rằng hắn ta cũng đang ở bên cạnh em. Sau ngày hôm đó nhắn tin em không trả lời, gọi điện em cũng không nghe máy và facebook cũng bị chặn. Bạn bè trở nên xa lạ với anh, mọi người đều nghĩ anh là kẻ phá hoại hạnh phúc của hai người, anh cũng chẳng muốn thanh minh làm gì cả.
Hai năm nữa đã trôi qua và hơn một năm anh chưa được gặp em nhưng tình yêu của anh dành cho em vẫn không thay đổi và tình yêu em dành cho hắn cũng vậy. Hằng ngày anh vẫn dõi theo em qua facebook chỉ nhìn thôi, không like, không comment. Em nhớ anh đã nói gì không “Khi nào em cảm thấy mệt mỏi khi bước đi trên con đường đời thì hãy nhớ anh là cái trạm nghỉ em có thể dừng chân bất cứ lúc nào”... tình yêu với anh không nhất thiết là phải có được người anh yêu. Em hãy luôn hạnh phúc và vui vẻ nhé Bé Heo, hai người sắp ra trường nên có lẽ cũng sẽ sớm tổ chức đám cưới thôi nhỉ lúc đó nhớ mời anh nhé và cho anh một lần được nói câu “anh yêu em”.
To: Hoa Xuyến Chi (Trang Phạm)
rongluathanhtroy@yahoo.com  
vnthutinh.com

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN