• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Bình An và Nước Mắt !
Đăng lúc 17:18 bởi Kiều Trọng Tú

Anh à, em đã quá đau khổ rồi. Tất cả hi vọng và dũng khí của em đều bị anh dập tắt hết rồi. Em không còn gì vịn vào để đi tiếp trên con đường tiến về phía anh nữa. Giờ đây, chỉ là một khoảng không gian nhỏ em tự tạo ra và bước vào.

Anh à, em đã từng hy vọng. Hy vọng anh có thể cười với em một lần nữa. Một nụ cười dành cho em chứ không phải nụ cười nhợt nhạt xã giao... Nhưng những hy vọng của em nhỏ nhoi, le lói như ánh nến yếu ớt trước cơn gió lạ. Và anh là con gió kỳ lạ và khó nắm bắt đó. Anh thích chơi trò thắp nến rồi lại thổi tắt nó....

Anh à, em đang rất đau. Em phải bước đi bằng đôi chân trần của chính mình trên con đường đầy gai nhọn - những gì em nhận được từ anh. Từng bước của em là từng lần thân xác em nhận lấy đâu nhói vì những chiếc gai nhọn hoắt kia. Nhưng em vẫn phải bước đi. Vẫn phải giữ niềm tin, niềm tin rằng, anh sẽ lại mỉm cười với em .Không xa đâu, chỉ một thời gian nữa thôi. Càng nghĩ , em càng nhận ra một nỗi sợ hãi mơ hồ. Em sợ, sợ lắm... Em ước gì lúc đó có một bàn tay đưa về phía em, em ước gì em có thể nhìn thấy anh, dù chỉ thoáng qua đôi chút gương mặt anh, thế là đủ. Nhưng anh à, em không nhận được gì cả!

Anh à, em bị lệ thuộc! Lệ thuộc hẳn vào anh. Bất kỳ hành động, suy nghĩ hay bất kỳ thứ gì của em đều không còn do em quyết định nữa. Em bất lực khi trái tim và bộ não của em luôn hướng về phía anh. Anh không biết đâu!

Lần này trên con đường chông gai kia, một cơn mưa lạnh lẽo kéo đến. Đột ngột. Tàn nhẫn. Em gục ngã, cơ thể em bị hàng trăm gai nhọn xuyên qua. Em nằm đó, em đã không còn sức để đứng dậy, mưa vẫn rơi. Lạnh lẽo và đau đớn. Em thất bại. Em quá mệt mỏi!
Em đã chịu đựng quá đủ rồi! Tại sao em cứ ôm cái bó gai ấy vào người rồi lại khóc vì đau? Tại sao em lại bước đi khi em có thể dừng lại? Tại sao trong khi đã bao nhiêu lần tự nhắc mình mà em vẫn tìm kiếm vị trí của anh...?

Tại sao em lại yêu anh nhiều đến thế?

Câu trả lời đơn giản: vì em là em và anh là anh. Vì em sinh ra là để yêu anh!

Em tự trách mình tại sao quá ngu ngốc! Em trách mình tại sao quá ngây thơ! Em tự trách mình sao lại chọn con đường này! Em tự trách mình sao lại không thể quên được anh! Em tự trách minh... tại sao em lại là em?

Anh à, em từ bỏ! Em cũng băn khoăn trong khi đã bao lần em tự nói vậy nhưng em vẫn chưa làm được. Em sợ một lần nào đó, khi đang nói chuyện cùng anh, em không thể kiềm chế mình rồi lại bật khóc. Em sợ, sợ cái cảm giác khi gian phòng chỉ còn em và bóng đêm, khi cô đơn ùa về, em lại khóc, lại không ngủ được. Tệ thật, tại sao em lại yếu đuối thế này?

Em hận mình sao không khóc khi có thể. Em hận mình sao không giận khi có thể. Em hận mình sao không cười khi có thể. Mà cứ âm thầm ôm nỗi đau mà chính mình gây ra cho anh và cho em . Em sẽ tự đứng lên! Sẽ tự bước đi trên con đường có thể đầy hoa hồng cũng có thể đầy gai nhọn. Nhưng con đường ấy không có anh....

anh à : Từ khi em nói em xa anh đã có bao giờ anh nghĩ về em chưa? Đã bao giờ anh nhìn em bằng ánh mắt chỉ dành cho em chưa...?

Đã bao giờ anh buồn (dù chỉ một tí thôi) vì em chưa? Chưa chứ gì? Em hiểu. vì em là người không đáng được nhận những thứ đó từ anh nữa, phải vậy không anh?
Và ở cuối con đường chông gai, chỉ có em cùng vết đau thể xác . Chỉ em, chỉ có một mình em thôi! Chỉ tại em quá ngu muội, dù biết là không còn cơ hội nữa nhưng em vẫn cố gắng để được anh mỉm cười với em dù chỉ một lần. Vết thương này có lẽ sẽ không lành lại mà chỉ dịu đi theo lớp bọc của thời gian nhưng tình cảm em dành cho anh sẽ ngủ yên. Mãi mãi. Dù biết là sẽ khó khăn lắm

Em sẽ ổn thôi mà! Là thực-sự-ổn chứ không phải cố-gắng-ổn như trước đây

Em sẽ vẫn cô đơn vì không ai thay thế được anh trong tim em...

Vì em yêu anh nhiều lắm...

NT511
vnthutinh.com

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN