-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 19:06 bởi Kiều Trọng Tú
Sáng mùa Đông lạnh lẽo, từng cơn gió mùa đông Bắc vô tình thổi tung mái tóc ngắn của tôi. Thế là mùa Đông đã về. Sao lạnh lẽo vô cùng. Tôi bước thật chậm trên con đường nhỏ, tai đeo phone, nghe mãi giai điệu của bài hát: "Đành thôi quên lãng". Nó có một đoạn điệp khúc như thế này:
"Tìm trong nhân thế có mấy người sống yên vui duyên đầu, cũng đành phải xa tình thêm sầu, tìm trog nhân thế có nỗi buồn phải chia đôi câu thề con tim xin đừng ngủ mê... Đành thôi quên lãng với bóng hình đã thôi không chung tình cúi đầu bước đi còn riêng mình... Đành thôi quên lãng với phím đàn cánh chim xa mây ngàn... Dỗi hờn bước xưa tình chứa chan...."Nước mắt tôi đang nóng hổi, tràn xuống mặt gặp cơn gió mùa Đông làm lạnh buốt hai má, thấm vào tận trái tim tôi.
Tôi thật ngốc. Thế là tôi sắp mất đi một người. Mội người cách chỗ tôi ở 25km đường chim bay. Tôi sắp mất thật rồi.
Nỗi đau chẳng biết chia sẻ, chẳng thể chia sẻ. Nếu tôi có kể với ai đó thì họ cũng gàn tôi cho mà xem. Nhưng tôi có làm gì sai với ai đâu. Tôi chỉ sai là lấy người đó làm điểm tựa cho tâm hồn tôi, tôi chỉ sai là thân thiết với người đó quá. Bởi vì trên thế giới này chỉ có người đó hiểu tôi. Ngay cả người thân của tôi họ cũng không hiểu tôi đang muốn gì. Những người bạn của tôi nữa, họ bận tâm với những chuyện của riêng họ, còn mình tôi mà thôi. Và tôi tìm đến người đó với mọi niềm vui, lòng biết ơn. Tôi không ngờ rằng trái tim tôi cũng biết nhớ đến người đó dưới góc độ khác...
Tôi đau lòng nghĩ rằng sẽ chẳng còn ai như người đó chia sẻ cùng tôi nữa. Tôi không đủ can đảm để chấp nhận sự thật này. Và tôi bước ra đường trong tâm trạng hụt hẫng, và tôi khóc.
Người đó dạo này quan tâm rất nhiều đến tôi. Mỗi sáng tôi ngủ dậy muộn thì người đó đã đi làm về một lượt rồi, người đó gọi cho tôi, bắt tôi dậy nấu ăn đi. Không thì thành con bò đất lười nhác. Khi tôi chơi vơi nhất, người đó an ủi tôi. Một ngày của tôi với người đó có không biết mấy chục tin nhắn gửi cho nhau, những cuộc điện thoại 9 phút 59 giây làm tôi thấy ấm lòng, tôi vui vẻ.
Nhưng bây giờ thì sao? Khi tôi nhận ra rằng người đó sẽ không quan tâm tới tôi mãi nữa, tôi nhận ra rằng người đó sẽ phải đi xây dựng tổ ấm cho riêng mình thì tôi không thể bình tĩnh được.
Ngày hôm đó 11 cuộc gọi nhỡ gọi cho tôi, tôi không nghe, tôi không nhắn tin lại. Người đó giận và trách tôi sao không nghe? Tôi đã nói là T. không muốn nghe và không muốn nhắn tin cho người đó nữa. Người đó hỏi vì sao thế? Và tôi đã khóc. Tôi chẳng biết tôi làm thế có phải là lối thoát tốt nhất cho tôi. Tôi không biết được.
Tôi không yêu người đó nhưng tôi cần người đó quan tâm, che chở, chia sẻ những buồn vui với tôi. Giờ tôi biết phải làm sao đây khi chặng đường đi tiếp theo của tôi không còn người đó nữa? Chẳng còn ai quan tâm đến tôi như thế cả, chẳng còn ai nhắn tin và gọi điện từng giờ cho tôi như người đó cả.
Tôi lại lặng thầm với bước đi trên con đường của riêng mình, không còn ai. Tôi khóc ở quán net. Thật vô duyên nhưng biết làm sao? Những người đang ở với tôi không thể hiểu tôi, những người bạn của tôi dần xa tôi, giờ tôi còn lại một mình.
Đành thôi quên đi vậy
Thôi vậy.
Nước mắt cũng thôi rơi nhé.
Mưa Xanh (Thanh Thủy)@yahoo.com
Vnthutinh.com
.
Vnthutinh.com
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục