• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Mây và Gió
Đăng lúc 16:06 bởi Kiều Trọng Tú


Bé đâu có biết anh chỉ vờ giận thôi, bởi anh thương cái cách bé tặng anh que kẹo mút, thương cả lúc bé nhõng nhẽo đòi anh dẫn đi ăn kem khi trời mưa tầm tã. Trước bé, anh không còn là anh nữa. Chắc bé chẳng nhận ra điều giản dị đó đâu, bé nhỉ?Đôi lần anh đi qua hàng cây xanh rì, lại nhớ câu nói của bé: “Đây là con đường duy nhất ở phố mình không có bóng mây bay”.

Anh cười, trêu bé ngốc: “Chỉ ở sa mạc mới không có mây thôi, nhóc ạ!”. Bé phụng phịu: “Nhưng con đường này bị tán cây che hết nắng, có còn thấy mây trôi nữa đâu”.

Sợ bé dỗi, anh đành chấp nhận cái lý sự rất trẻ con của bé: “Ừ, nhóc đúng!”. Bé cười giòn tan: “Mặc dù anh nhường bé nhưng kết quả vẫn là 1 - 0 rồi nhé!”. Tiếng cười của bé ngân vang giữa hoàng hôn tím thẫm. Anh bỗng thấy lòng mình thanh thản lạ. “Ước gì em mãi được bình yên” - anh thì thầm với chính mình như thế… Chắc bé không nghe thấy đâu, bé nhỉ?

Có đôi lần, anh giận bé vì cái tính bướng bỉnh, kiêu kiêu trẻ con ấy. Rồi cũng đôi lần anh buồn cười trước sự giảng hòa rất ngây ngô của bé. Bé hay cười, hay nói, thích làm anh giận để rồi sau đó rối rít tìm cách xin lỗi anh

Có đôi lần, hoa sữa thơm nồng cả một con phố, đánh thức trong anh những kỷ niệm đã xa. Ngày nhỏ, anh thường cùng bé đứng đợi ba bé về khi mùa hoa trổ. Mắt ngân ngấn nước, hỏi anh: “Ba bảo khi nào cây hoa sữa đầu ngõ ra bông, khi ấy ba sẽ về. Nhưng sao đợi mãi không thấy ba đâu hả anh?”. Anh xót xa lắm.

Phải rồi, bé chưa hiểu thế nào là thiên đàng, thế nào là nỗi đau của sự mất mát, chia ly. Anh vỗ về: “Có lẽ trễ tàu nên ba chưa về kịp thôi… Mình cố đợi thêm tí nữa nhé!”. Đợi, đợi mãi. Những mùa hoa tiếp theo, anh vẫn cùng bé đứng đợi, nhưng bé không còn hỏi anh vì sao ba không giữ lời hứa. Bởi bé đã biết thể nào anh cũng nói dối để bé an lòng. Hoa sữa cứ âm thầm nở, âm thầm rơi… Anh yêu bé từ những điều không tên như thế, chắc bé cũng không biết đâu, bé nhỉ?

Bé quyết định đi du học. Ngày chia tay, bé hỏi: “Sao anh không giữ bé ở lại?”. Anh cười thật buồn: “Em là mây và cuộc đời là gió. Gió thổi, mây bay...". “Anh sẽ đợi bé chứ?”. Anh không trả lời, nhét vào tay bé tấm thiệp viết vội: “Wherever the wind blows you to, you’ll happily fly with it. Try your best, ok? I’ll be waiting for you…” (mong em hạnh phúc dù ở bất cứ nơi nào mà ngọn gió đưa em đến. Hãy cố gắng hết mình, em nhé. Anh sẽ đợi em).

Và rồi bé đi. Anh quay lưng lau vội dòng nước mắt. Chắc bé không nhìn thấy đâu, bé nhỉ?
Đôi khi anh tự hỏi mình có ngốc không khi để bé bay cùng gió? Nhưng rồi anh lại mỉm cười, tự nhủ: “Yêu là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc".

Đôi khi anh nhớ bé thật nhiều, nhớ đến mức chỉ muốn chạy ngay đến bên bé và ôm bé thật chặt. Như lúc này chẳng hạn…

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN