-
Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!
Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
-
Gởi Myangel YSL_Tina!
Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
-
(không có tiêu đề)
1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
-
Nơi ấy em hạnh phúc chứ?
Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
-
Bức thư tình đầu tiên !
Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
-
Tôi yêu anh lạc lối
Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
-
Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!
Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
-
Hạnh phúc dành cho em.
Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
-
Mùa Đông ơi!
Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
-
Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh
ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Đăng lúc 19:12 bởi Kiều Trọng Tú
THANH HÓA 11/2013
SM!
Vậy là đã được 3 năm kể từ khi chúng ta chia tay, một khoảng thời gian thật dài phải không? 3 năm rồi, anh đã không liên lạc gì với em nữa, nhưng em có còn nhớ điều gì khiến anh gửi thư cho em không? Anh không cần thiết phải nói đúng không, em luôn hiểu... nhưng... em cứng đầu lắm.
Chúng ta yêu nhau được 1 năm, sau đó chia tay, cảm giác của chia tay thật khổ, nhưng cả hai ta cũng đã vượt qua rồi, anh không biết đây có phải bức thư cuối cùng anh gửi cho em không, vì hôm nay, anh đã viết lên stickynote được 2 năm rồi đấy, để anh biết được – ngày anh gửi thư cho em.
Ngày hôm nay thật lạnh, và anh tiếp tục nếm trải cái cảm giác mà anh không bao giờ muốn nó xuất hiện lần nào nữa trong cuộc đời anh, đó là mưa mùa đông, ngày xưa anh đã từng yêu mưa mùa đông, nhưng bây giờ thì khác, anh không yêu mưa mùa đông nữa, đơn giản là vì đa từ lâu lắm những cơn mưa mùa đông không đến cùng em. Cảng Nghi Sơn hôm nay có mưa đó, mưa mùa đông thực sự, nhưng sao anh thấy lạnh quá, ngày xưa mưa mùa đông ở Hà Nội không làm ướt áo anh thì bây giờ mưa ở Thanh Hóa có thể làm anh xuýt xoa vì lạnh.
Anh thích biển, anh thích biển quê hương nên từ những khi còn đi học anh đã nghĩ rằng mình sẽ về quê hương, để ngày ngày được ngắm biển. Tốt nghiệp xong, anh về Nghi Sơn, vừa là nơi quê mình lại thuận tiện cho công việc, từ đó đến nay anh vẫn luôn luôn hạnh phúc vì điều đó, mỗi ngày anh đều đến đây sau giờ làm. Chiều nay, khi chiếc cần cẩu cuối cùng của lô hàng đã sửa xong anh tự cho mình đến nơi này – nhà hàng Biển Đông – chỉ để ngắm biển thôi, không biết từ khi nào, anh đã yêu cái màu xanh dương đến vậy, cho dù là mỗi ngày đều nhìn thấy, vậy mà anh cũng vẫn muốn nhìn mãi, mưa đã làm mất đi màu xanh của biển, nó còn làm mờ đi ô của kính nữa chứ, chắc là nó muốn anh tập trung vào email đây mà!
Đấy, anh lại lan man quá rồi, suýt nữa anh đã quên mất rằng anh đang ngồi viết thư cho em, chưa hỏi han gì đã đem nàng biển vào email, tính anh vẫn vậy, 3 năm rồi vẫn không thay đổi, lan man, không tập trung và làm mất lòng người nghe chuyện.
Anh muốn hỏi xem em có khỏe không? Nhưng chợt nghĩ ra rằng trước đây dù em có bị ốm đến không đi học được cũng không thèm cho anh biết, em vẫn cứ nói một câu khỏe, nhiều khi rỗi hơi còn tuôn ra một tràng: “em khỏe như con voi thế này...”. Thế là anh biết câu trả lời của em rồi: “em khỏe”.
Thế không lẽ anh lại không hỏi han gì? Đã 3 năm không gặp không lẽ không có lấy một câu hỏi thăm, vào internet, anh tìm kiếm xem có câu gì để hỏi không, tìm mãi rồi mà không kiếm được câu nào như ý, em và anh thật khác, chẳng có ai đã từng sống cuộc sống của hai ta hay sao, anh thấy nghi ngờ cho số phận lắm, có lẽ máy tính của Thượng Đế bị virut rồi.
Năm nay em 24 tuổi rồi, ngày xưa em nói với anh là 24 tuổi anh sẽ lấy vợ, vậy mà tuổi 24 qua đi, anh vẫn một thân nè, anh nhớ lúc đó anh nói rằng nếu 24 tuổi anh mà không lấy được vợ, anh sẽ cưới thầy bói(em) cho mà xem, thật trớ trêu, chúng ta lại chia tay chỉ một năm sau đó, chia tay mà anh còn chẳng biết tại sao, anh chỉ biết áp lực em phải chịu còn anh, bố mẹ anh đâu có ép anh phải làm gì trái với sở thích, anh chấp nhận và xin em cơ hội này.
3 năm rồi, không biết em còn nhớ lời hứa năm xưa, anh vẫn nhớ, nên anh phải tập trung cho email này, hy vọng cuối cùng để có em một lần nữa, anh cố gắng viết thư đấy, nhưng đã gần 3 tiếng rồi mà bức thư vẫn chưa xong, may mà anh ngồi ở quán quen, không thì đã bị tống cổ ra ngoài rồi.
Tại sao anh vẫn không thể viết được gì chứ, 3 năm trước anh đã không biết nói gì để thuyết phục em và 3 năm sau dường như anh lại đang tiếp tục mắc lại sai lầm đó một lần nữa, hàng trăm ngàn ý nghĩ thoảng qua, anh hết ngại, đến sợ, đến rối trí. Biết đâu....
Giờ này em đã có gia đình, em đang sống trong một gia đình hạnh phúc với một đứa trẻ thật bụ bẫm, em đang bế nó trên tay và nựng nịu, chồng em thì đang trên tay bình sữa, chạy theo hai mẹ con và hết lời dỗ dành.
Giờ này em đang đi ngắm mưa cùng người yêu, em đang tay trong tay và gục đầu vào vai người yêu dưới một chiếc ô nhiều màu sặc sỡ, em đang thì thầm cùng người ta và đang cùng nhau vẽ một viễn cảnh thật đẹp.
Giờ này em đang đi du lịch đến một miền xa xôi, em đang ngắm mặt trời của nước Úc, em đang đi dạo trên bãi biển mùa hè mà không còn nhớ gì về một cơn mưa.
….
Làm sao anh có thể gửi mail cho em đây, anh sẽ gửi mail vì lý do gì? Vì một lời hứa ngày xưa mà có khi bây giờ chỉ còn một người mang theo mãi, hay vì một chuyện tình đã chìm sâu vào quá khứ?
Làm sao anh có thể gửi mail cho em khi em đã lực chọn cho mình con đường không có bóng anh, em đã lựa chọn không vương vấn gì nữa?
Anh tự hỏi bản thân xem mình muốn gì, anh không trả lời được, không lẽ là anh muốn chúng ta làm lại từ đầu, làm lại từ những ngày đông 3 năm về trước ư? Hay là anh muốn hai chúng ta trở lại làm bạn bè, giữ liên lạc thường xuyên như bao người bạn khác. Anh đang tự làm mình đi vào ngõ cụt, ngày hôm nay đang trôi đi, anh đang mất dần hy vọng về em, nếu ngày hôm nay qua đi, anh sẽ chỉ còn một mối tình đầu thật đẹp. Anh không muốn mất, nhưng lại không thể làm gì để níu kéo, anh muốn đi Bắc Giang, nhưng có lẽ thời gian đã không chờ, còn lại là internet, nếu em không check mail, anh cũng chẳng còn gì cả, và nếu bức thư không nội dung này đến tay em mà không để lại trong em một chút cảm xúc thì tình ta đã mãi mãi trở thành cát bụi.
Em nói đi!
Nói cho anh biết anh phải làm gì?
Anh phải viết gì để gửi đến em, để em còn cho anh một email mong đợi?
…
Hay là như thế này nhé, nếu em chưa có người yêu mới mà còn lại cho anh một vị trí trong trái tim, hãy hồi âm để anh có thể viết một bức thư tình thật chu đáo, để chinh phục em một lần nữa, nếu em đã quên anh hay có gia đình, anh xin em coi như bức thư này chưa từng được gửi, và anh sẽ tìm đến một chân trời khác, nơi có biển xanh và từng ngày sóng vỗ, nơi anh có thể cùng một người hiểu anh và chia sẻ cùng anh.
TB: Anh mạnh mẽ và không ủy mị, anh chưa từng bị một dự án nào làm cho mình kiệt quệ, anh luôn yêu đời và tươi cười, thế nên, điều mà em nên làm nhất là tôn trọng quyết định từ chính trái tim mình
By lecongtinh1314@gmail.com
vnthutinh.com
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục