• + Đến bao giờ em thôi thích mưa!?!

    Bây giờ, tôi ngắm mưa một mình. Nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về anh,chắc có lẽ vì anh còn nợ tôi 1 lởi giãi thich. Tôi và anh đều thí...
  • + Gởi Myangel YSL_Tina!

    Anh cũng ko biết đã tự bao giờ anh yêu một dòng sông,dòng sông hiền hòa, lặng trôi và êm dụi.Hằng ngày mỗi khi hoàng hôn buôn xuống anh thườ...
  • + (không có tiêu đề)

    1 tháng ... 2 tháng ... 3 tháng ... mỗi ngày lại lần lượt trôi qua và cứ sau mỗi ngày đó, em lại thấy mình lớn hơn về cả thể xác lẫn tâm...
  • + Nơi ấy em hạnh phúc chứ?

    Có nhiều đêm anh ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim anh...
  • + Bức thư tình đầu tiên !

    Ngày…tháng…năm 12h tối… Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên của tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của nó ...
  • + Tôi yêu anh lạc lối

    Tôi yêu anh khi nào không biết nữa Giọt lệ buồn rơi mãi lúc chia xa Tôi yêu anh mà không nghĩ được ra Xa, cách trở, gập ghềnh nơi phía trước...
  • + Gởi Em Người Anh Thương Yêu Nhất!

    Em ơi! Vậy là chúng mình lại xa nhau sao em? Có phải tất cả mọi lỗi lầm đó đều thuộc về anh đúng không em? Anh chẳng biết mình làm thế có ...
  • + Hạnh phúc dành cho em.

    Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé. Đêm nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, m...
  • + Mùa Đông ơi!

    Mùa đông ơi ... mang em vào cơn gió Khe khẽ thôi ...chớm chút lạnh đầu mùa Cho anh nhớ ... đôi lời thơ dang dở Chút bơ vơ ......đôi câu ấy.....
  • + Em Vẫn Chưa Tin Tưởng Anh

    ND29910:M1 Note: người đọc thư nên chọn ko gian thoáng mát ngồi 1 mình trước mặt có cây xanh đằng sau có quạt gió bên cạnh có 1 cốc nước và ...
Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!
Đăng lúc 05:19 bởi Kiều Trọng Tú

Giữa cái oi bức của sắc màu màu hạ, giữa cái nhịp sống đầy hối hả xô bồ, giữa cái màu cháy đỏ của hoa phượng nở, giữa những khuân mặt đầy ưu tư lo lắng của các bạn sinh viên khi mùa thi chợt đến, tôi lại ngồi nơi đây để viết nên những hoài niệm những dòng kí ức không thể quên...miên man trong dòng suy nghĩ dường như chợt ai đó cất tiếng gọi khe khẽ nhè nhẹ, thanh khiết thúc giục trong tim tôi.

Đâu đó, em cần những khoảng lặng để nghĩ suy cho riêng mình. Có tù túng, có chật chội lắm không khi em cứ mãi quẩn quanh với quá khứ, cứ cố chạm vào nỗi đau trong em. Cái vết thương vốn dĩ đã lên da non, không thể nói là đã lành lặn, nhưng ít ra là không còn mưng mủ, sưng tấy như trước đây nữa. Vậy mà… em cứ mãi … làm đau em thôi!

Em muốn quên, nhưng dặn lòng không bao giờ được quên. Em khó nhọc, mệt nhoài để đi qua chừng ấy nỗi đau khi tuổi đời em còn quá trẻ. Em sợ một bàn tay nắm của ai đó, sợ đôi bờ vai mình lại run run trong tiếng nức nở nghẹn ngào. Em sợ ai đó hiểu mình, sợ ai đó sẽ chạm vào những phần khuất, sâu trong em. Sợ những sẻ chia của lòng người có là chân thật hay cũng chỉ là… giả tạo, là phù phiếm, là phút chốc thôi…

Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi là thế mà sao mình không sống thật với nhau, đối đãi với nhau trong ân tình và sự tử tế. Cớ chi lại làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác, cớ chi lại làm đớn đau những tâm hồn vốn dĩ phải được nâng niu.

Anh luôn tự nhắc nhở mình rằng: Cảm ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai ở phía trước. Nghe có vẻ máy móc, câu chữ nhưng thực sự là như vậy. Không tự khích lệ và động viên mình thì … Ai? Ai sẽ làm việc đó thay cho mình đây? Có ai đó đã nói rằng nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy, thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được. Ừ! mãi sẽ chẳng thể đứng lên được nếu mình không tự mình gắng sức. Đau đớn nào, khó khăn nào và mất mát nào trong đời rồi cũng sẽ qua mà em. Sẽ qua hết mà, chắc chắn là như vậy!

Hãy đi qua những khó khăn, những thử thách, những…và cả những lần mà tim rất đau, và nước mắt rơi có khi ít hoặc nhiều. Không chỉ là trong tình cảm, mà là trong nhiều “lĩnh vực” khác của cuộc sống nữa. Để làm gì em biết không? Để biết là mình mạnh mẽ như thế nào, can đảm như thế nào và bản lĩnh đến mức nào, em ạ! Hãy nghĩ đơn giản thế này thôi em nhé! Em gieo một hạt mầm và chờ cho đến khi nó lớn lên thành một cái cây. Nhưng để lớn lên, hạt mầm phải tự cựa mình, tách ra khỏi vỏ hạt. Hạt mầm nhỏ bé lắm, nhưng cũng trải qua những lần “bị đau”, “được đau” và “phải đau” em ạ! Phải đau đớn và nhức nhối như thế thì mới “lớn” lên được, mới có thể trở thành một cái cây với nhiều hoa trái ngọt, lành. Em không sống kiếp là cây, nhưng em sống kiếp là người, một kiếp người mà em yêu quá đỗi và tha thiết được sống cho trọn vẹn, đủ đầy. Thế thì cớ gì mà lại buồn sầu và đau khổ nhiều như thế phải không em? Những lần bị, được và phải đau trong đời là không ít, là tăng theo cấp số cộng hay nhân, là tùy thuộc vào nhân sinh quan tích cực của mỗi người.

Em à!

Đừng tự mình “cố gắng” làm mình đau nữa nhé! Cái gì qua rồi, em để nó ở đâu đó đi, ở đâu đó cũng được nhưng đừng quay đầu lại nhìn nó... nhiều như vậy nữa. Hay là … để mai anh mua cho em cái hộp to thật là to nhé! Em gói gém, cất hết những nỗi buồn vào trong đó! Tựa vai anh này! Anh không biết là với em, bờ vai anh có đủ rộng, đủ vững chắc, và ấm nồng để em không thấy “lạnh” nữa không. Nhưng dù là ít ỏi, là trong khả năng và tất cả những gì anh có thể, anh mong là em sẽ cười, cười vì thấy bình yên thực sự về …trong tim.
Lại một mùa hạ nữa đã đến, những suy tư những suy nghĩ anh đã ấp ủ từng đêm nay lại có dịp bừng tỉnh lại. Cơn đau mùa hạ, cái nắng oi bức này cũng không đủ ngăn dòng cảm xúc đang từng ngày từng ngày lăn nhẹ trong trái tim anh, phảng phất bên cạnh đó những nỗi đau nhưng anh biết ở một nơi xa xăm nào đó cũng có người mang màu sắc tâm trạng giống anh.Cánh hoa bằng lăng, màu đỏ tươi của hoa phượng đỏ đang hoài về xen vào những dòng kí ức.Màu phượng đỏ thấm đẫm tâm trạng, máu và nước mắt như đang hòa vào một, cái không khí ngạt thở nhưng đan xen vào nhau, từng ngày từng ngày che lấp những ngày yêu thương của chúng ta.Đối với ai kia thì có thể đây là một kí ức buồn, một kí ức mà cảm giác tội lỗi cứ xen vào nhau. Nhưng đối với anh nó không chỉ là kí ức là những kỉ niệm mà nó còn là những dòng yêu thương đang hòa vào lòng ngưòi một tình yêu nồng nàn tha thiết, anh vẫn đang nuôi dưỡng nó, ở cả hiện tại và tương lai, anh sẽ ko để nó trở thành một kí ức phôi pha đâu mà anh muốn biến nó thành sự thật, cái sự thật mà ngày đêm anh nâng niu gìn giữ.

Ai cũng có quyền lựa chọn hạnh phúc riêng cho mình, cả anh và em cũng thế, có thể bây giờ em đang suy nghĩ miên man và cũng có thể em đang bên cạnh một ai khác không phải là anh, nhưng điều đó đối với anh không còn là quan trọng nữa, anh yêu em và sự thật mãi luôn là thế. Anh cho đi tình yêu của mình, anh chấp nhận nhường tình yêu đó cho người khác không phải bởi vì anh không yêu em, mà đơn giản bởi vì anh muốn em được hạnh phúc dù hạnh phúc đó không phải là nơi anh.Có lẽ có người sẽ cho anh là một thằng khờ, một thằng ngu ngôc nhất nhân gian này, tình yêu của mình mình lại không giữ mà lại đem dành tặng cho người khác. Anh vẫn thế, vẫn là 1 thằng con trai đầy tính trẻ con em nhỉ, nhưng sâu thẳm trong con người đó là một tình yêu chân thành đằm thắm, một tình yêu sâu sắc mà anh đã dành gửi tới em.

" Những dòng đời cuộn trôi, cái nóng oi bức của mùa hạ, nơi 2 phương trời đó ... dường như dòng đời vẫn lăn đều, từng vòng ... từng vòng ... không ngừng nghỉ ...
Chúc anh hạnh phúc!"

By Hoangtuan.yeuyeu

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN